Mùa xuân hoang dã – chương 62

Tôn Gia lộ ra biểu tình hài lòng, Khâu Y Dã lại nói tiếp “ bởi vì không cần phải đi tranh đoạt hay so đo. Phí Triều trong lòng Hạ Khôn có thân phận đặc biệt, điều này không phải là giả, nhưng bọn họ nhiều nhất cũng chỉ là quan hệ buôn bán, hai bên cùng có lợi nhưng nếu xét đến tình cảm vậy thì Phí Triều quá thất bại rồi”

Khâu Y Dã nói, đồng thời cũng tự hỏi trong lòng, những suy nghĩ vụn vặt trước kia rơi rụng, ngay lúc này đã trở nên hoàn chỉnh “Mặc cho hắn xuất hiện thời cơ được trời ưu ái, sự nghiệp được người chú ý, có thể vẫn luôn được Hạ Khôn coi trọng, chẳng phải bây giờ người bên cạnh Hạ Khôn vẫn không phải hắn. Mặc kệ cho trong lòng Hạ Khôn Phí Triều có địa vị gì, Hạ Khôn đối với hắn có tình cảm không thể bỏ được, mối quan hệ của bọn họ vẫn dừng chân tại ‘ tình nhân cũ’, nói cách khác Hạ Khôn yêu hắn không đủ, tối với tôi mà nói hăn không phải là một tấm gương tốt cũng chẳng phải 1 đối thủ tốt.’’

Thứ tôi mong muốn từ trước đến nay cùng sự nghiệp phát triển cá nhân không liên quan đến nhau. Không muốn chỉ là tình nhân hiện tại, không muốn bị người sau thay thế. Thứ mà tôi muốn chính là dài lâu, là duy nhất, là ngươi ở bên cạnh hắn, cũng là người trong lòng hắn.’’

Không ngoài dự đoán, Tôn gia cũng không duy trì được bộ dạng thân sĩ nữa. sắc mặt thay đổi có chút khinh thường cùng tức giận “tôi cho rằng cậu là người thông minh, không nghĩ tới, không biết tiến thủ còn tâm cơ cao ngất. Bằng cậu, hơn nửa năm chỉ bàng môn tả đạo làm ra được một cái gì mà giải thưởng phối âm. Còn muốn lưu lại bên người Hạ Khôn?  Như thế nào, thích không làm mà hưởng, thích cảm giác bị bao dưỡng, cho rằng dùng tình cảm là có thể lưu lại? A! cậu nói si nói mộng!”.

Khâu Y Dã lại không có tức, hắn cũng là tại ngay hôm nay mới suy nghĩ cẩn thận một chút chuyện này. Hắn nói không nhanh, nhưng mỗi chữ đều thực rõ ràng: “Tôi phải thừa nhận, kỳ thật tôi cũng không thích hợp làm người của công chúng, không chỉ có không thích hợp, thậm chí dưới đáy lòng tiềm tàng quá nhiều mâu thuẫn cùng sợ hãi, một cái giải thưởng phối âm liền đủ để cho tôi sầu lo áp lực đến suýt nữa ở trên sân khấu phạm lỗi. Làm diễn viên, tôi có chút thiên phú, cũng tận lực chuyên nghiệp, nhưng không thể vì nó hy sinh chính mình nhiều chút , nó không thể tổn hại  sinh hoạt bản thân. Phí Triều, Ôn Bách Siêu, còn ngươi nữa Tôn Ca, sức ảnh hưởng cùng độ cao của mọi người ta vô pháp đạt tới, nếu Hạ Khôn muốn cho tôi giống như mấy ngươi giống nhau đứng ở đỉnh cao giới giải trí, chỉ sợ kế hoạch của hắn cuối cùng sẽ thất bại. Bất quá, để bồi thường, tôi sẽ là một người yêu tốt.”

Hắn hôm nay lần đầu tiên lộ ra mười phần tự tin tươi cười, “So các ngươi đều tốt hơn.”

Vương Thịnh Tịch nghe được báo cáo qua tai nghe, đi đến bên người Hạ Khôn thấp giọng nói, “Khâu Y Dã cùng Tôn Gia ở ba tầng lô ghế bên trái góc trong cùng gian hậu trường.” Hạ Khôn lập tức đứng lên, nháy mắt một bước liền đi ra, rồi lại dừng lại, giống như đang nỗ lực nhẫn nại cái gì, cuối cùng ở lại tại chỗ, phân phó Vương Thịnh Tịch tìm  Khâu Y Dã mang một câu, bảo hắn xem di động.

Vương Thịnh Tịch tránh ra sau, Hạ Khôn dùng hết sức tự chủ, lại do dự một lát sau, vẫn gần như là mất sức ngồi trở lại sô pha. Hắn muốn lập tức, lập tức nhìn thấy Khâu Y Dã, chính là lại không dám lúc này dến nhìn hắn. Bởi vì hắn biết, nếu nhìn thấy Khâu Y Dã, hắn nhất định khống chế không được chính mình: Hắn sẽ không màng mọi trường hợp, làm lơ người khác, bất kể hậu quả, hung hăng ôm cậu, hôn cậu, nói yêu cậu.

Hắn không biết, Khâu Y Dã vẫn luôn cho rằng hắn cùng Phí Triều còn có tình cảm. Hơn nữa ngay cả như vậy, cũng nguyện ý toàn lực ứng phó, đem hết dũng khí cùng tin tưởng lấy ra cùng hắn ở bên nhau. Hắn cho rằng Khâu Y Dã chỉ là cùng hắn có chút cảm tình, cho nên nói thích hắn. Hắn sợ chính mình quá mức nhiệt tình cùng tính ích kỷ sẽ làm cậu sợ, trở ngại cậu. Hắn thưởng thức Khâu Y Dã kỹ thuật diễn hơn người , cũng biết Khâu Y Dã đối với sự nghiệp có bao nhiêu nghiêm túc, cho nên lo lắng Khâu Y Dã sẽ bởi vì cố kỵ khống chế của hắn mà đối phần cảm tình này trở nên chần chừ. Hắn nghĩ từ từ tới, hy vọng một ngày kia có thể dần dần tìm được cân bằng, khiến Khâu Y Dã an tâm cùng chính mình ở bên nhau.

Chính là Khâu Y Dã đã tự mình trên con đường này yêu hắn đi xa như vậy.

Vương Thịnh Tịch đi về hướng thang máy thông ba tầng khán đài , mày không tự giác nhăn chặt. Hắn hồi tưởng lại nom nửa năm trước cùng Từ Vãng đối thoại. Hắn biết rõ Hạ Khôn đối với [phương diện tình cảm cá nhân rất ích kỷ và lạnh nhạt, cho nên thẳng đến lúc này rốt cuộc mới ý thức được Từ Vãng thật sự một câu thành sấm: Khâu Y Dã thành Hạ Khôn thất tình cùng lục dục. Hắn chính là nguyên nhân khiến  Hạ Khôn hơn nửa năm nay phát vài lần bùng nổ cuồng loạn.

Suy nghĩ thông trong nháy mắt, Vương Thịnh Tịch thật sự khủng hoảng. Hiện tại muốn cho Khâu Y Dã rời khỏi Hạ Khôn hiển nhiên đã quá muộn, như vậy, Từ Vãng nói được không sai, có quan hệ Khâu Y Dã sự không thể tiết lộ ra ngoài một chút nào  — hắn đã trở thành uy hiếp lớn nhất của Hạ Khôn.

Cứ việc Tôn Gia đơn phương cho rằng Khâu Y Dã đối hắn hạ chiến thư, nhưng Khâu Y Dã cũng không lo lắng: Hắn có thể rõ ràng cảm giác của Hạ Khôn đối với Tôn Gia, thực sự không còn chút cảm tình dư thừa gì .

Tuy rằng Tôn Gia làm người đau đầu, nhưng Khâu Y Dã lại thả lỏng lại. Hắn rốt cuộc có thể vứt bỏ thích việc thích Hạ Khôn tạo ra áp lực sự nghiệp —  một khoảng thời gian trước , hắn mặt ngoài không thèm để ý, nhưng chưa bao giờ ở trong tiềm thức ngừng nghĩ đến những người trước kia Hạ Khôn bao dưỡng qua, đã lo chính mình đi không đạt được vị trí mà Hạ Khôn kỳ vọng, lại không muốn trở thành tiêu điểm của vạn người, ở giữa Hạ Khôn cùng chính bản thân mình lôi kéo. Hiện tại hắn cuối cùng nghĩ thông suốt, Hạ Khôn cho bọn hắn như vậy tiêu chuẩn, rất có thể là bởi vì bọn họ chưa từng chân chính đạt được tình yêu của hắn.

Yêu một người, sao có thể sẽ đề ra cái điều kiện cần thiết phải là ảnh đế?

Đến nỗi Phí Triều…… cậu nói là không đem Phí Triều làm đối thủ, chính là lại không có biện pháp hoàn toàn không thèm để ý, Phí Triều chung quy là bức tường ở trong lòng cậu. Có lẽ chờ cậu cùng Hạ Khôn cảm tình tốt hơn một chút, cậu chắc chắn cùng Hạ Khôn nói chuyện. Khâu Y Dã nghĩ như vậy, cửa thang máy mở ra, Vương Thịnh Tịch đang đứng ở bên ngoài.

“Được, ta đây liền đi phía trợ lý cầm di động.”

Vương Thịnh Tịch nhìn hắn, ánh mắt cùng lúc trước không quá giống nhau, nhiều chút xem kỹ hương vị. Khâu Y Dã do dự một chút, vẫn là hỏi, “Vương tiên sinh còn có chuyện gì sao?”

“Hạ tổng phân phó chỉ có thế, phía sau chỉ là ý tưởng cá nhân của tôi.” Bất đồng với lúc trước máy móc tiêu chuẩn dường như ngắn gọn giỏi giang, Vương Thịnh Tịch lại giống như rất cảm tình. Hắn biết Hạ Khôn lúc này hẳn là đang nghe, nhưng là làm đặc biệt trợ lý, về công về tư, những lời này đều nên từ hắn nói ra. Cho dù sẽ bị Hạ Khôn tính sổ, hắn cũng hy vọng này có thể kiến Hạ Khôn đầu óc thiêu đốt cả đêm có thể bảo trì lý trí. “Ta biết ngài thêm điều kia trong hiệp nghị về bảo mật phương diện, còn có điều ước cụ thể , bất quá vẫn là muốn nhiều lời một câu, không chỉ vì lợi ích của Hạ tổng cùng tập đoàn Thiên Thịnh ổn định, cũng vì an toàn cá nhân của ngài mà suy xét, ngài cùng Hạ tổng sự, càng điệu thấp, càng ít người biết càng tốt.”

Bị Vương Thịnh Tịch như vậy nhắc tới điều này, Khâu Y Dã bỗng nhiên ý thức được gần đây  hình như là bị tình yêu hướng đi rồi cẩn thận. Trung tâm điện ảnh Quốc tế đệ nhất phát sóng đại sảnh tuyệt đối không phải nơi tốt để nói chuyện phiếm về đời tư cá nhân , lúc nãy hắn cùng Tôn Gia đối thoại vạn nhất bị người khác nghe được, hậu quả không dám tưởng tượng. Tuy rằng Tôn Gia không đến mức không có phòng bị, nhưng là hắn ở Hạ Khôn phương diện lý trí cũng không quá đáng tín nhiệm. Khâu Y Dã có chút nghĩ mà sợ, hắn gật gật đầu, đáp lại nói, “Cảm ơn lòng tốt của cậu, tôi sẽ đặc biệt chú ý.” Tiểu An nhìn thấy Khâu Y Dã, vội vàng dến hỏi, “Khâu ca, anh đi đâu? Thư tỷ cùng em tìm không thấy, cả người lo muốn chết! anh không sao chứ?”

Khâu Y Dã lắc đầu, “Không có việc gì, thực ra lúc ở trên sân khấu không quá thoải mái, đi nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút, hiện tại khá hơn nhiều. Đưa di động cho anh, còn có cùng Thư tỷ nói anh đã trở về, để chị ấy yên tâm.” Mở khóa di động, màn hình hiện lên một tin nhắn chưa đọc của Hạ Khôn: Lãng đình nhà để xe lầu P8 chờ.

Lãng đình mới mở bên cạnh Trung tâm điện ảnh Quốc tế đúng là khách sạn tối nay cậu ở. Đây là lần đầu tiên Hạ Khôn không có nói rõ thời gian. Khâu Y Dã trở lại khách sạn đã là rạng sáng 3 giờ rưỡi. Đợi Tiểu An cùng Thư Dư rời đi, cậu thay đổi trang phục, tạo hình tóc, thay một thân đồ vận động, mới theo bản đồ khách sạn cung cấp tìm được khu nhà để xe.

Rạng sáng bốn giờ qua tám phút, đúng là mặt trời mọc lên nơi tận cùng bóng đêm.Tầng tám là tầng cao nhất bãi đỗ xe lộ thiên . Khâu Y Dã từ thang máy ra tới nơi, ở dưới ánh đèn mờ tối thấy toàn bộ mái nhà chỉ đậu năm sáu chiếc xe, từ phía bắc hướng ra sông gần nhất, chiếc xeở đó có 1 người đang đứng dựa vào. Khâu Y Dã tim đập rối loạn một nhịp, sau đó bang bang càng đập càng nhanh. Vận mệnh chú định cậu có loại dự cảm mãnh liệt, đó là Hạ Khôn, mà lần này sẽ là một lần hẹn hò không giống bình thường của bọn họ. Hắn tận lực bước chân thật nhẹ đi qua phát hiện Hạ Khôn đang dựa vào cửa xe thượng nhìn phương đông.

“Phải đợi mặt trời mọc sao?”

Hạ Khôn quay đầu, chính là nơi này cách đèn khá xa, Khâu Y Dã thấy không rõ biểu tình của Hạ Khôn .

“Không đợi mặt trời mọc, chờ em.”

Rõ ràng Hạ Khôn chưa nói đến cái gì mê hoặc hay lời âu yếm, Khâu Y Dã tim đập nhanh lại càng thêm mất khống chế. Cậu nỗ lực làm cho âm thanh bản thân bình thường một ít, “Chờ đã bao lâu rồi? Không nghĩ tới cuối cùng sẽ kéo dài tới trễ như vậy, hẳn là trước nên gửi tin báo cho anh phỏng trừng mà thời gian tới. “Hạ Khôn rời khỏi cửa xe ngồi dậy, đi lên phía trước ôm lấy cậu. Ôm đến khẩn trương, Khâu Y Dã muốn ôm lại hắn, cánh tay lại lấy không ra, chỉ có thể ngoan ngoãn thúc thủ, hoài nghi chính tim mình đập kịch liệt đến mức có thể làm Hạ Khôn cảm thấy ngực bị chấn động. Hạ Khôn càng ôm càng chặt, Khâu Y Dã không cảm giác được đau, chỉ là hô hấp có chút khó khăn. Hạ Khôn làm như nghĩ đến cái gì, ôm ấp buông lỏng một ít, “Có thể chờ em đến, mất bao nhiêu thời gian đều đáng giá.”

Khâu Y Dã chôn ở cần cổ Hạ Khôn hít sâu một hơi, ngửi được mùi hương chỉ thuộc về thân thể Hạ Khôn quyện với  sương sớm ban đêm ướt lạnh, trong lòng trào dâng thích người này ngàn ngàn vạn vạn, trong đầu lại trống rỗng. “Chính là em không bỏ được làm anh phải chờ.”

4 bình luận về “Mùa xuân hoang dã – chương 62

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s